Posts

The Whale - khi con cá voi nặng tựa một cọng lông vũ

Bild
Lâu lắm mới xem một phim khiến mình khóc oà như tối qua. Ngoài việc mau nước mắt do tuổi tác, diễn xuất của Brendan Fraser phải nói là xuất thần, rất nhiều trường đoạn sự đau khổ của nhân vật qua ánh mắt và giọng nói của Brendan trở nên đặc quánh làm người xem như thể cầm nắm được luôn ấy.  Phim kể về tuần cuối đời của một người đàn ông béo phì. Cái chết đến từ từ, chậm nhưng chắc, là một sự thật mà nhân vật chính không tìm cách chối bỏ. Ông ấy vẫn tiếp tục dạy lớp viết văn qua mạng, tiếp tục ăn như nuối chửng những chiếc bánh pizza, tiếp tục lẩm nhẩm một mình một mỗi đêm trước khi đi ngủ. Phim đến đây có những lát cắt nhớ lại để người xem được nhìn vào phần đời trước đó của ông: một thầy giáo từ bỏ vợ con khi con gái mới được 8 tuổi để theo đuổi cuộc tình với một người đàn ông khác, người mà sau đó vài năm đã tự tử. Chính cái chết của người bạn đời đẩy nhân vật chính vào cơn triền miên của những bữa ăn fast food vô tận, để đến hiện tại ông phải nặng đến vài trăm kg. Hệ quả của số ...

Morgenidyll - Cảnh điền viên lúc bình minh hay là câu chuyện về những bông hoa mang mặt người

Bild
Tất cả bắt đầu bằng một bức tranh đời thường vẽ cảnh một thiếu nữ tưới cây bên cửa sổ mà mình tình cờ nhìn thấy. Trong khung hình, cô gái chống đầu gối trái lên ghế làm điểm tựa, mắt nhìn cái cây như thể đó là một em bé đang cần người mẹ chăm sóc. Có một con mèo chăm chú để ý từng biểu cảm trên nét mặt cô, bên dưới - chỗ cái bàn máy khâu – có một con mèo khác đang nhìn thẳng về phía người hoạ sĩ. Màu vàng sáng chủ đạo phủ lên không gian một vẻ tươi mới và hân hoan, như thể người xem có thể thấy được cả sự rộn ràng đang ngời lên bên dưới vẻ yên bình đời thường kia. Cảnh điền viên lúc bình minh - 1893 Mình tò mò tìm kiếm thêm thông tin về ai là tác giả của bức tranh này, và từ đó một thế giới thần tiên mở ra. Phần tiếp theo của bài viết này được dịch từ link này Có nhiều câu chuyện nhất định phải được kể bằng những lời thầm thì. Ví dụ như truyện cổ tích về vương quốc hoa bí mật bên bờ sông, nơi sâu róm nhảy múa trên những bông hoa táo, và những nàng tiên bay bằng cánh bướm chẳng hạn. Đó ...
Bild
Bangkok 2022 Thủ đô Thái Lan là cả một rừng bê tông, nhiệt độ ngoài trời ngay cả trong bóng râm cũng phải trên 40 độ, nhưng bước vào bất cứ chỗ nào trong nhà hoặc phương tiện giao thông công cộng cũng gặp cái lạnh buốt nhức cả đầu. Mình từng đọc ở đâu đó câu chuyện về bí quyết thành công của Singapore là do ông Lý Quang Diệu quyết định phủ cả đất nước bằng máy lạnh, bởi ông tin rằng, ở một đất nước nhiệt đới nơi cả ngày nhiệt độ - độ ẩm lúc nào cũng như trong nồi hơi, thì khí hậu lạnh dù chỉ là nhân tạo cũng giúp người ta làm việc thoải mái hơn, từ đó nâng cao năng suất. Có lẽ ở Bangkok người ta cũng tin như vậy chăng!!!  Đi len lỏi trong các ngõ nhỏ của Bangkok, ngoài cái vị ẩm ẩm trong không khí giống Sài Gòn ra, ta có thể bắt được những dấu hiệu của sự phát triển vượt nước mình rất xa. Các cửa tiệm dù to hay nhỏ cũng tạo nên cảm giác rất triệt để, rất tới cùng. Phong cách Châu Âu ra Châu Âu, truyền thống dân tộc ra truyền thống dân tộc. Mình nghĩ đó là bằng chứng của sự chuyên n...

Freitag

Bild
Freitag là một nhãn hiệu túi xách (hoặc các sản phẩm phục vụ cho việc đựng như là ví, cặp ...) của Thuỵ Sĩ. Nét đặc sắc của Freitag nằm ở chỗ nguyên liệu chính để sản xuất được lấy từ vật liệu làm tấm bạt phủ cho những chiếc xe tải cỡ lớn, hàng ngày như con thoi mang hàng hoá đến khắp mọi nơi trên thế giới. Hai anh em Daniel và Markus Freitag Lần đầu tiên mình biết đến Freitag là lúc còn đi học ở Đức. Một bạn hẹn hò với mình đeo chiếc messenger của Freitag có nhiều nếp gãy. Mình không chú ý nhiều, do lúc đó mình chỉ thích mỗi đồ làm bằng da thật. Hai điểm khiến mình vẫn nhớ đến chiếc túi đó là cái tên - Freitag nghĩa là thứ Sáu trong tiếng Đức - và cái túi có một hoạ tiết lạ lùng, không theo một trật tự nào cả. Những năm đầu 2000, hơn trăm Euro cho một chiếc cặp sinh viên không phải là một khoản tiền nhỏ. Với số tiền như vậy, người ta có thể mua một chiếc cặp da mới của Fossil, hoặc Hugo Boss (nếu thích tên tuổi), còn không thì biết bao thương hiệu thanh niên khác rất đa dạng về phong ...
Bild
Ngôi chùa làng xứ Bắc Ngôi chùa nhỏ nâu sồng, nép mình trong những tiếng chuông thu không mênh mông khi chiều xuống. Tiếng chuông như ngàn năm trước vẫn thế, ngân nga hoài ngoài bãi trong đê. Chùa làng, sân lát gạch bát, ven các lối đi rêu phong dấu giày. Vào chùa mới biết sân chùa lắm rêu. Bụi ngâu thơm khi chiều tối, chĩnh tương ven thềm hè. Hoa ngọc lan nhà chùa thơm trong không gian vắng, thanh và sạch. Sân trước, hoa đại trắng ngà rụng êm ru trên nền gạch đỏ. Bữa cơm nhà chùa trên chiếc mâm gỗ tróc sơn, miếng su hào luộc xanh trong như ngọc thạch. Nước luộc trong ngần sóng sánh trong chiếc bát chiết yêu men thô. Ngày mưa giá, ngoài kia đường xa hun hút mưa phùn, bóng người co ro áo tơi nón lá chợ đường xa bên sông. Bên kia sông, muôn đời vẫn là thế giới khác. Làng khác, tiếng nói khác mặc dù cùng uống nước, cùng đi thuyền trên cùng một dòng sông… Ngày rằm mồng một, các bà áo dài nâu, chuỗi hạt đeo cổ, nụ ngọc xanh hay hột vàng ta nhỏ trịnh trọng nơi tai, miệng đỏ thắm quết trầu, g...

I need someone who needs me

Bild
Thứ Tư, ngày 23/03/2011. Khi em gặp anh, em không nghĩ rằng giữa chúng ta sẽ có một cái gì đó lớn hơn là một lần gặp mặt, một cái one-night-stand như nhiều cái khác mà em đã có. Em vẫn còn nhớ như in hôm đó là ngày 15 tháng 7, và anh mặc một cái quần soóc bò và áo phông màu đen, còn em cũng quần soóc đen nhưng áo phông xám nhạt. Chúng ta gặp nhau ở một tiệm ăn nhỏ, bắt đầu làm quen với nhau một cách bình thường và lành mạnh. Nói chuyện, ăn, uống, những hành động bất ngờ một cách có ý thức, những cái cười nhẹ đúng lúc, kể cả sự bối rối tưởng như vô tình mà đầy tính toán. Em không định bẫy anh, chỉ là cố tỏ ra mình "được". Em duy mỹ và thích kể cả khi không bao giờ gặp lại nhau thì anh vẫn có một ấn tượng tích cực nào đó về em. Mình đi ra bờ sông. Nói chuyện, lần này nhiều hơn, kỹ hơn, có chủ đích hơn. Anh kể anh vừa ở đâu, làm gì, em kể em quen với ai, yêu bao nhiêu lần. Anh cười em tình trường dày dặn, em thán phục anh thành tích hơn người. Đến lúc về anh dắt xe đạp, em đi bê...

Ta đã thấy gì trong đêm nay

Bild
Phim về một nhân vật thật, dù là lịch sử theo kiểu tài liệu hay tiểu sử có ít nhiều hư cấu, kiểu gì cũng chịu sự phán xét về tính "thật". Người xem kể cả vô thức cũng sẽ tìm cách ráp những gì đang thấy trên màn ảnh với những gì mình đã biết, hoặc tưởng mình biết. Và vì Trịnh Công Sơn là một tên tuổi lớn, lại khuất bóng chưa phải quá lâu nên nhân chứng vật chứng vẫn còn đâu đây, tranh cãi vì thế càng trở nên gay gắt.  Bối cảnh trong phim rất đẹp. Một cái đẹp là kết quả của sự cẩn thận, kỹ tính và chịu chơi. Từng khung hình trong phim cũng thật, ít nhất với một người sinh năm 1981 như mình, mình thấy nhà hàng Nổi 5 sao hiện ra sống động như thể phim quay những năm 90 vậy, hay nhà của Khánh Ly khi cô cùng 2 đứa con sống ở Sài Gòn những năm 60s cũng rất thật, như những gì mình tưởng tượng về một Sài Gòn cũ. Những đại cảnh khác cũng cẩn thận và chỉn chu để không bị hớ hênh gì, ngoại trừ lúc ở quán Văn khán giả hơi ít với con số "cả ngàn" như nhạc sĩ có nói ^^ Những đoạn ...
Bild
 Dresden cách đây gần cả trăm năm
Bild
 Mẹ - Phú Quốc tháng 4 năm 2022

Tiếng hát từ nhịp tim

Bild
Tại thành phố Toronto thuộc Gia Nã Đại, trong một mùa Noel lạnh giá cách đây 18 năm trung tâm Thuý Nga thu hình cuốn Paris by Night số 72 chủ đề Tiếng hát từ nhịp tim . Trong cuốn này lần đầu tiên có sự xuất hiện của Bằng Kiều một cách chính thức trên sân khấu lớn với bài Anh sẽ nhớ mãi (Đức Trí) để rồi từ đó anh trở thành một trong những tiếng hát đắt show nhất thị trường hải ngoại cho đến tận hôm nay. Một ca sỹ khác cũng xuất hiện lần đầu tiên trên PBN là Vân Quỳnh với bài Ước gì - vốn gần như đóng đinh với tên tuổi Mỹ Tâm ở trong nước. Vân Quỳnh hát lại một bài đã quá nổi tiếng như vậy nên có lẽ không có gì đáng nhớ. Bài hát để lại ấn tượng đầu tiên trong lòng khán giả của cô chắc là Dẫu có lỗi lầm (song ca cùng Bằng Kiều) trong cuốn PBN 73. Sau đó cô hầu như không có bài nào nổi bật. Gián đoạn một thời gian dài, đến 2011 nếu ai xem phim Touch thì bài OST "Như đã có nhau" có phần hoà âm rất đặc sắc chính là được thể hiện qua giọng hát của Vân Quỳnh. Sau đó cô lại...

Ở nhà thì làm gì

Bild
Lần cách ly này với mình không đến nỗi khó khăn như lần đầu, có lẽ đã có kinh nghiệm và sự chuẩn bị, hoặc sâu xa là cơ chế sinh tồn khiến con người ta bắt buộc phải thích nghi chứ không sẽ tù túng mà phát bệnh mất.  Mình ở 1 mình, nếu không có các cuộc họp để phải nói thì phần nhiều các đoạn hội thoại là ở trong đầu. Mình không có vấn đề gì lớn với việc tự hỏi tự trả lời, thỉnh thoảng còn cười phá lên thành tiếng khi xem một đoạn phim buồn cười cơ ^^. Các sinh hoạt khác vẫn cố gắng được duy trì, chưa phải ăn gói mỳ nào, vẫn cơm nước đều đặn. Vui nhất là ngăn đông của tủ lạnh chả mấy khi trở nên trống vắng như hiện tại, âu cũng là dịp tốt để thanh lý chỗ đồ ăn tích trữ từ bao lâu.  Sau một thời gian dài không động đến mấy tấm da thì đợt này mình lôi ra khâu vá cho bằng sạch. Vẫn chỉ là tote, mặc cho cách xử lý vật liệu như thế nào thì mình vẫn luôn trung thành với tote vì nó dễ dùng và ít lộ ra những khuyết điểm của một người không chuyên như mình. Kết hợp với việc mê các bề mặ...
Bild
  “Cô cũng bất đắc dĩ thôi mà, có ai lựa chọn được giới tính đâu!”  “Xu hướng tính dục thì liên quan gì đến năng lực dẫn dắt tập đoàn của cô?”  Đoạn trên là lời thoại người anh cả nói với vợ trong “Mine” tập 13 chiếu cuối tuần rồi. Mình không xem nhiều phim Hàn Quốc đủ để biết chủ đề LGBTQ+ được họ khai thác trước nay như thế nào. Nhưng những câu thoại trên, đặt trong bối cảnh một đất nước còn khá khắt khe về đề tài đồng tính, khiến mình xúc động. Nhân tháng 6 được nhiều nơi trên TG coi là #PrideMonth – Tháng Tự Hào dành cho cộng đồng #LGBTQ - mình muốn chia sẻ câu chuyện come out của bản thân, có chăng giúp các bạn FB của mình biết thêm một vài khía cạnh khác của việc này từ cái nhìn người trong cuộc.  1. Trở lại thời quá khứ xa một chút. Ngay từ nhỏ mình đã biết mình khác với các bạn nam học cùng. Bọn nó không chơi các trò con gái như mình, không thích múa hát như mình, không để ý tóc tai quần áo như mình … Hệ quả của sự khác biệt đấy là những đứa ngỗ ngược trong l...

Côn Đảo

Bild
Nắng ở Côn Đảo thật đẹp, hoặc có thể do tầng ozon bị thủng ở chính chỗ này nên phơi nắng ở đây xong về chỉ có đen giòn mà thôi. Đặc sản ở đây là bàng, đâu đâu cũng thấy bóng dáng của loài cây này, và khác với hình ảnh cây bàng lá đỏ gầy guộc ở những con phố Hà Nội, bàng Côn Đảo cổ thụ to cao, gốc có những cây vài vòng ôm chưa xuể, và lá thì xanh rì. Hạt bàng rang nhiều vị là một thứ quà lưu niệm người ta hay mua về mỗi khi đi chơi ở đây, nhưng mình cũng chỉ ăn một lần là chán. Nói về đồ ăn, thật lạ là dù ở giữa một nơi toàn là nước biển như thế này nhưng đồ hải sản dù chỉ là những loại cá đơn giản cũng khá đắt đỏ. Người Côn Đảo nói do đồ đánh bắt được không đáp ứng được nhu cầu nên phải nhập từ đất liền ra, nên đắt. Kể cũng là một sự đáng tiếc và bất hợp lý trong cách khai thác, không đảm bảo phát triển bền vững.