Yêu người như lá đổ chiều đông
Cả sáng nay trên đường đi làm mình nghe đi nghe lại bài này không biết chán. Sao người ta lại có thể viết được những câu từ vừa giàu hình tượng lại vô cùng dung dị đến thế nhỉ. Yêu người như lá đổ chiều đông Như mây hồng chưa tím Như con chim khóc trong lồng Như cơn giông đêm hè Tình ta nức nở canh khuya Yêu người như suối cuộn rừng sâu Như con tầu say gió Như con giun ngước lên trời Yêu trăng sao vời vợi Làm sao sao nói được tình tôi Yêu người, yêu phượng, yêu hoa đầu mùa Yêu mầu rực rỡ, yêu em mù loà Yêu bằng tiếng nói đơn sơ Yêu người, yêu cả cơn mơ rụt rè Yêu bằng gió núi qua khe gập gềnh Yêu bằng tiếng hát yêu tinh Yêu người, xong chết được ngày mai Yêu như loài ma quái Ði theo ai tới chân trời Ði không ngơi kêu gào Làm sao tránh được tình yêu Yêu người, yêu có một lần thôi Xin yêu, dù gian dối Xin yêu tôi, dẫu nghi ngờ Khi bơ vơ còn nhiều Thì đâu chối bỏ tình yêu Đỉnh cao của thơ văn nhạc là gọi tên được cảm xúc mơ hồ bằng những hình ảnh cụ th...